Dạo Cõi Hư Không (thơ)
Mực loang xanh biếc đầu non
Mây sâu khuất lối, lối còn hay không
Xách bầu hỏi gốc tùng già
Bao năm gieo hạt ngộ ra giữa đời
Gió sơn thổi rụng chân trời
Đường xưa ta đến đã rơi mất rồi
Ván cờ thiên địa nổi trôi
Chỉ còn trời đất ngồi chơi với mình
Xưa từng mộng hóa giao long
Nay yêu chén rượu giữa đồng cỏ hoang
Ba ngàn trượng bụi hồng trần
Chỉ là một thoáng phù vân đắng lòng
Gươm xưa trả lại vỏ không
Rỉ sương loang lổ anh hùng còn đâu
Tâm mà rỗng lặng như bầu
Muôn loài vạn vật nhiệm mầu về chung
Xa xa chuông vọng lưng chừng
Bạch lộ giật cánh giữa tầng khói sương
Thương hải mấy độ tang thương
Ai còn ai mất giữa trường nổi trôi
Một phen cười ngạo đất trời
Vô nhân vô nghĩa, mặc đời cỏ rơm
Một cơn say giấc mộng buông
Ba ngàn đại mộng thôi không quay về
Muốn theo gió cuốn sơn khê
Gõ vào thái hư hỏi quê vô hình
Thân ngoài vạn hữu lợi danh
Mà tâm ôm trọn thiên đình bao la
Chẳng cầu trường thọ tiên gia
Chỉ xin một niệm không ra buộc ràng
Trong tay thu cả càn khôn
Mở ra lại thấy hư không vô cùng
Muốn đạp mây trắng ung dung
Lấy sao làm cờ, lấy nguyệt làm xiêm
Cười xem khói lửa nhân gian
Bao phen mưa gió vẫn ngàn năm trôi
Ngồi quên giữa chốn cuộc đời
Không danh không họ, không lời thị phi
Lò đan lửa tắt từ khi
Kinh rơi bụi phủ còn gì hơn thua
Đạo vốn chẳng thể vẽ bùa
Hà chi cố chấp hơn thua sắc màu
Nước trôi mang hết vinh nhục
Non xanh còn đó đọc từng cổ kim
Đạo mà nói được đâu Đạo
Tên mà gọi được đâu tên vĩnh hằng
Trời sinh ta với đất bằng
Muôn loài cùng thở chung tầng hư vô
Thôi thì… gió cuốn mây đưa
Thôi thì… trở lại bến xưa không lời
Đi về một cõi thảnh thơi
Không còn hỏi nữa: Ta rồi là ai.
Mùng 1 tết Bính Ngọ
17/2/2026
Nguyễn Mạnh Linh















