KHÓI TÍA TRỜI ĐÔNG
Tùng già bóng ngả ven non
Cờ rơi một nước, mây còn vỡ tan
Nửa trang Nam Hoa khẽ khàng
Khép luôn danh lợi bên ngàn bụi bay
Ta xem muôn mặt đổi thay
Khác chi bóng nguyệt in đầy đáy sông
Ngươi nhìn vạn vật mênh mông
Rốt cùng cũng chỉ bụi hồng mà thôi
Khói trà bảng lảng chơi vơi
Ai đang hỏi thử cuối đời về đâu
Mộng xưa loang lổ sắc màu
Đừng đem than thở gửi sầu nhân gian
Lòng không vướng bận muôn vàn
Mới hay đức rộng như ngàn tầng mây
Vừa ca vừa bước đường dài
Sá chi còn mất, sá ai vinh nhục
Một hơi thở hút càn khôn
Nạp vào lồng ngực sóng dồn thái hư
Nửa say nửa tỉnh như như
Tiêu dao giữa cõi phù dư đất trời
Chẳng cầu thang bậc lên ngôi
Chỉ mong đứng ngắm hoa rơi trước thềm
Đạo theo tự nhiên êm đềm
Đời này hà tất buộc thêm khổ sầu
Mặc cho năm tháng qua mau
Chớ xây ngục thất nhốt câu tâm mình
Nước kia mềm mại lặng thinh
Mà nuôi muôn vật hữu hình vô thanh
Ta xin hóa sợi khói xanh
Tan vào mây thẳm, ẩn danh giữa đời
Khí lành dậy phía chân trời
Lướt qua cỏ cũ, rạng ngời dấu xưa
Lưng trâu xanh bước thảnh thơi
Thời gian chẳng thể làm phai đạo màu
Chớ tìm ngày hẹn mai sau
Cứ xem mây cuộn, cứ bầu trời cao
Quên cơ giữa chốn lao xao
Ai phân hiền dại, ai nào hơn ai
Một hơi thở nhẹ trôi dài
Càn khôn thu gọn trong vài sát na
Nửa say mà chẳng lìa xa
Tự do như gió chan hòa hư không
Muôn sao chầu giữa hư trung
Ở nơi tịch lặng mà không tranh giành
Đạm mà chẳng nhạt vị thanh
Giản mà vẫn đẹp, hiền lành mà sâu
Muôn loài dấy khởi nhiệm mầu
Ta nhìn rồi lại quay đầu về nguyên
Đạo theo tự nhiên an nhiên
Hà chi tự trói ưu phiền vào thân
Mặc cho bể dâu xoay vần
Giữ tâm như nước âm thầm dưỡng sinh
Rồi đây hóa sợi khói linh
Bay vào mây thẳm, lặng thinh vô ngần.
Nhà nghiên cứu Đạo học phương Đông.
Bài viết thuộc chuyên mục nghiên cứu của Linh Đạo Quán | Daogiao.vn – không gian gìn giữ và lan tỏa tinh hoa Đạo gia trong đời sống hiện đại.
Mỗi bài viết là một phần trong hành trình phục hồi và hệ thống hóa giá trị Đạo học truyền thống.
Chúng tôi tin rằng hiểu đúng Đạo – hành đúng tâm – sẽ mở đúng vận.















