Giữ Tâm Người Học Đạo Trước Lời Khen Chê

26/02/2026 | 21 views

Người bước vào con đường học Đạo, trước hết phải hiểu một điều:
Đạo không nằm trong lời khen, cũng không mất đi vì lời chê.

Gần đây có một số người vào nói:
“Viết còn thiếu.”
“Có phải dấu nghề không?”
“Chưa đủ trình mà chia sẻ?”
“Chia sẻ không đúng.”

Nghe vậy, nếu tâm còn động, thì chính là cơ hội để soi lại mình.
Nếu tâm không động, thì đó cũng chỉ là gió thoảng qua hiên.


1. Trang FB cá nhân – như một đạo thất nhỏ

Trang fb là không gian cá nhân.
Có thể xem như một đạo thất nhỏ, nơi người học ghi chép lại điều mình đang suy nghĩ, đang chiêm nghiệm.

Đạo gia từ xưa vốn trọng thực tu hơn tranh biện.

Trong Đạo Đức Kinh, chương 56 có câu:

“Tri giả bất ngôn, ngôn giả bất tri.”
(知者不言,言者不知)

Người thật sự thấu hiểu thì không phô trương;
Kẻ thích tranh luận, lại nhiều khi là kẻ chưa hiểu sâu.

Viết hay không viết, viết dài hay ngắn, là quyền của người cầm bút.
Nếu không hợp, mỗi người đều có trang riêng, có không gian riêng để tự chia sẻ.
Đạo không cấm ai nói, cũng không bắt ai phải nghe.


2. Một kiến thức – nghìn trang chưa chắc nói hết

Một khái niệm trong Đạo học, có khi diễn giải nghìn trang vẫn chưa trọn ý.

Ngay cả Lão Tử khi mở đầu kinh cũng nói:

“Đạo khả đạo phi thường Đạo.”
(道可道,非常道)

Đạo nói ra được thì không phải Đạo thường hằng.

Một bài viết ngắn chỉ là gợi ý.
Một đoạn chia sẻ của tôi chỉ là điểm khởi đầu.

Ai muốn đi sâu, có thể đọc thêm.
Ai muốn học rộng, có thể nghiên cứu thêm.
Kiến thức không nằm ở một bài duy nhất.


3. Người học Đạo không nên tranh hơn thua

Trong Nam Hoa Kinh, Trang Tử kể nhiều câu chuyện về người thích tranh luận.
Cuối cùng, người hơn thua nhiều nhất lại là người mệt mỏi nhất.

Đạo gia nhìn sự việc theo tự nhiên:

  • Có người hợp

  • Có người không hợp

  • Có người thích

  • Có người không thích

Đó là lẽ thường.

Người quan tâm sẽ đọc.
Người thấy có ích sẽ lưu lại.
Người không hợp thì NÊN lặng lẽ rời đi.

Không cần nặng lời.
Không cần công kích.


4. Chia sẻ về Đạo vốn đã hiếm

Ngày nay, người nghiên cứu Đạo giáo không nhiều.
Người chia sẻ công khai lại càng ít.

Nếu có người viết, đó đã là điều đáng quý.
Đúng hay sai, sâu hay cạn, thời gian và người học sẽ tự điều chỉnh.

Còn nếu có người đủ trình độ hơn, đủ hiểu biết hơn, hãy tự mình chia sẻ.
Đạo không thuộc riêng ai.
Tri thức không phải vật để giữ độc quyền.


5. Giữ tâm bình trước sóng gió

Đạo gia nói đến “thanh tĩnh”.

Trong Thanh Tĩnh Kinh (清靜經, thời Đường lưu hành rộng rãi trong Đạo Tạng) có câu:

“Nhân năng thường thanh tĩnh, thiên địa tất giai quy.”
(人能常清靜,天地悉皆歸)

Người giữ được thanh tĩnh, thì trời đất cũng thuận theo.

Lời khen không làm mình cao thêm.
Lời chê không làm mình thấp đi.

Nếu vì vài câu công kích mà ngừng lại, thì đó là tâm còn bị dẫn động.


6. Tôi viết – vì muốn viết

Tôi viết không phải để tranh hơn thua.
Tôi viết không phải để chứng minh mình đúng.
Tôi viết vì thấy nên chia sẻ.

Ai thấy phù hợp thì tiếp nhận.
Ai không phù hợp thì bỏ qua.

Bên ngoài còn rất nhiều người đang viết, đang nói, đang giảng.
Không cần tập trung vào một nơi (như trang fb của tôi) mà sinh tâm bất bình.


7. Người đi – cứ đi

Người học Đạo không dừng bước vì tiếng ồn bên đường.

Chó có thể sủa.
Đoàn người vẫn đi.

Người nói nhiều chưa chắc đi xa.
Người đi xa thường không cần nói nhiều.

Tôi vẫn sẽ tiếp tục viết những gì liên quan đến Đạo giáo.
Ai hữu duyên thì đọc.
Ai không duyên thì lướt qua.

Giữ tâm bình, giữ chí học.
Vậy là đủ.

Phúc sinh Vô Lượng Thiên Tôn.

Nguyễn Mạnh Linh
Nguyễn Mạnh Linh

Nhà nghiên cứu Đạo học phương Đông.

Bài viết thuộc chuyên mục nghiên cứu của Linh Đạo Quán | Daogiao.vn – không gian gìn giữ và lan tỏa tinh hoa Đạo gia trong đời sống hiện đại.

Mỗi bài viết là một phần trong hành trình phục hồi và hệ thống hóa giá trị Đạo học truyền thống.

Chúng tôi tin rằng hiểu đúng Đạo – hành đúng tâm – sẽ mở đúng vận.