Nhẹ Vía Có Dễ Bị Vong Nhập Không?
Cách Đạo Gia Nhìn Về “Vong”
Tam Hồn Thất Phách
“Bị vong theo.”
“Bị vong nhập.”
Nhưng chữ “vong” thật ra rất mơ hồ.
Không phải bất kỳ hiện tượng tâm linh nào cũng là vong hồn người chết.
Trong Đạo giáo, thế giới vô hình được phân loại rõ ràng hơn nhiều.
“Vong” trong dân gian thực ra gồm nhiều loại
Khi người Việt nói “vong”, họ thường gộp chung rất nhiều dạng tồn tại:
1. Vong linh người chết
Đây là loại mà dân gian nghĩ tới đầu tiên.
Là hồn phách chưa tan hoặc chưa siêu của người đã mất.
Có thể vì:
-
Chết đột ngột
-
Chết oan
-
Chưa được cúng tế
-
Chưa biết mình đã chết
Những vong này thường:
-
Lang thang quanh nơi quen thuộc
-
Tìm người hợp khí để nương
Nhưng không phải ai cũng thấy được họ.
2. Tàn khí của người chết
Đạo gia gọi là phách khí chưa tan.
Khi người chết, Thất Phách tan trước, Tam Hồn tán sau.
Trong thời gian đó sẽ còn lại dư khí của thân thể.
Dư khí này:
-
Không có ý thức
-
Không phải linh hồn
Nhưng có thể gây cảm giác:
-
Lạnh
-
Nặng đầu
-
Khó ngủ
Rất nhiều trường hợp bị tưởng là “vong nhập” thực ra chỉ là tàn khí.
3. Âm linh trong tự nhiên
Không phải mọi linh thể đều từng là con người.
Trong Đạo gia còn có:
-
Sơn tinh (linh khí núi)
-
Thủy linh (linh khí nước)
-
Địa linh (khí đất tụ lâu ngày)
Những dạng này thường không hại người, nhưng người nhẹ vía có thể cảm nhận được.
4. Tà linh
Đây mới là loại nguy hiểm.
Đạo gia gọi chung là:
-
Âm tà
-
Yêu linh
Chúng không phải người chết, mà là khí âm tụ lâu sinh linh.
Loại này mới có khả năng:
-
quấy nhiễu
-
làm người mệt mỏi
-
gây rối loạn tinh thần.
Vì sao người nhẹ vía dễ “bị vong”?
Nguyên nhân không phải vì họ “yếu”.
Mà vì khí trường mở.
Người nhẹ vía thường có:
-
phách khí mỏng
-
thần thức nhạy
-
cảm nhận môi trường mạnh
Giống như một chiếc radio bắt sóng tốt.
Trong khi người nặng vía giống như:
Radio bị nhiễu sóng — không bắt được gì.
Cho nên người nhẹ vía:
-
dễ cảm nhận
-
dễ mơ thấy
-
dễ “có linh cảm”.
Nhưng “vong nhập” thật sự rất hiếm
Phim ảnh khiến nhiều người nghĩ rằng:
vong hồn có thể nhập vào người bất kỳ lúc nào.
Thực tế trong Đạo gia:
việc nhập thể rất khó xảy ra.
Vì để nhập được cần hội đủ:
-
Người đó khí suy cực độ
-
Thần thức lỏng lẻo
-
Ý chí yếu
-
Có duyên nghiệp sâu
Phần lớn hiện tượng “bị nhập” trong đời sống thực tế là:
-
rối loạn tâm lý
-
tự ám thị
-
khí huyết suy
Khi nào mới thật sự nguy hiểm?
Có ba dấu hiệu mà Đạo gia coi là đáng chú ý:
1. Tính cách thay đổi đột ngột
Ví dụ:
-
hiền trở nên hung dữ
-
nói những điều không nhớ sau đó.
2. Sợ ánh sáng, sợ hương
Một số âm linh không chịu được:
-
ánh sáng mạnh
-
mùi hương trầm.
3. Cơ thể suy nhanh
Biểu hiện:
-
mất ngủ liên tục
-
người lạnh
-
kiệt sức.
Nhưng ngay cả những dấu hiệu này cũng không thể kết luận ngay là vong nhập.
Đạo gia xử lý vấn đề này thế nào?
Trước khi nói đến “đuổi vong”, Đạo gia luôn làm ba việc:
1. Bổ khí
Khí mạnh thì âm không bám được.
Vì vậy người tu luyện thường:
-
luyện thở
-
dưỡng khí
-
ăn uống điều hòa.
2. Ổn định thần
Tâm ổn thì hồn không loạn.
Thiền định là phương pháp cơ bản nhất.
3. Tăng dương khí
Các cách đơn giản:
-
phơi nắng sáng
-
vận động
-
ngủ đủ.
Trong Đạo gia có câu:
“Dương khí thịnh thì bách tà bất xâm.”
(Dương khí mạnh thì trăm tà không vào được.)
Người tu luyện có sợ vong không?
Câu trả lời là không.
Người luyện khí lâu năm thường:
-
vía nặng
-
thần khí mạnh
Âm linh thường tránh họ chứ không lại gần.
Cho nên trong Đạo gia mới có câu:
Người sợ vong vì khí yếu.
Người có khí mạnh thì vong sợ người.


















