Đạo Đức Kinh (bạch thư – bản gốc) 001

01/04/2026 | 24 views

上德不德,是以有德。

Thượng đức bất đức, thị dĩ hữu đức.

Giải nghĩa ngắn gọn:

Người có đức lớn thật sự không nghĩ mình đang “làm điều có đức”, không cố chứng tỏ hay giữ lấy danh nghĩa đạo đức. Vì vô tâm, tự nhiên, không chấp công nên đức của họ mới chân thật và bền lâu.

Ngược lại, người luôn cố giữ vẻ “ta là người có đức”, luôn lo mất đức, khoe đức, chấp vào đức, thì đức ấy đã không còn thuần nữa.

Vậy mới có thơ rằng:

Thượng đức vô tâm chẳng kể công,
Nên thành chân đức ở nơi lòng.
Ai còn giữ đức, khoe là đức,
Ấy đã xa rồi đạo đại đồng.

Nguyễn Mạnh Linh
Nguyễn Mạnh Linh

Nhà nghiên cứu Đạo học phương Đông.

Bài viết thuộc chuyên mục nghiên cứu của Linh Đạo Quán | Daogiao.vn – không gian gìn giữ và lan tỏa tinh hoa Đạo gia trong đời sống hiện đại.

Mỗi bài viết là một phần trong hành trình phục hồi và hệ thống hóa giá trị Đạo học truyền thống.

Chúng tôi tin rằng hiểu đúng Đạo – hành đúng tâm – sẽ mở đúng vận.