Đạo Đức Kinh (bạch thư – bản gốc) 003
上德无为而无以为也
Thượng đức vô vi nhi vô dĩ vi dã.
Người có đức cao vẫn làm mọi việc, nhưng làm rất tự nhiên, không cưỡng ép, không khoe công, cũng không vì lợi ích hay mục đích riêng.
Họ thuận theo lẽ phải và hoàn cảnh, giúp người mà không nghĩ mình đang giúp. Đó là “vô vi” – làm mà như không làm.
Vậy mới có thơ rằng:
Vô vi mà vẫn giúp muôn người,
Lặng làm chẳng chút nghĩ công đời.
Tâm không cầu báo, không mong tiếng,
Ấy mới thượng đức hợp cùng trời.













