Đạo Đức Kinh (bạch thư – bản gốc) 005
上仁为之而无以为也
Thượng nhân vi chi nhi vô dĩ vi dã.
Người có lòng nhân cao vẫn giúp người, vẫn làm điều thiện, nhưng không mong báo đáp, không cầu danh, cũng không nghĩ mình đang ban ơn.
Lòng nhân ấy phát ra tự nhiên nên vẫn gần với Đạo.
Vậy mới có thơ rằng:
Ra tay cứu giúp chẳng mong gì,
Lặng lẽ cho đi chẳng nghĩ suy.
Việc thiện làm xong như gió thoảng,
Tâm nhân còn sáng giữa xuân thì.













