Bước Qua Cửa Đạo
Có người hỏi tôi:
“Đạo là gì?”
Ta thường không vội trả lời.
Bởi Đạo không nằm trong lời giải thích.
Đạo là thứ khi con người bớt tranh giành thì tự nhiên thấy rõ.
Đạo không phải một tôn giáo để tranh hơn kém.
Đạo cũng không phải phép màu để cầu lợi riêng mình.
Đạo là con đường thuận theo Trời Đất.
Là cách sống hòa cùng tự nhiên.
Là biết khi nào tiến – khi nào lùi.
Khi nào nói – khi nào im.
Người bước vào cửa Đạo không cần đổi tên, không cần bỏ đời.
Chỉ cần học cách trở về.
1. Trở về với Nhịp Thở
Khi lòng loạn, hãy ngồi yên.
Khi tâm rối, hãy thở sâu.
Đạo bắt đầu từ hơi thở.
Một hơi vào – biết mình đang sống.
Một hơi ra – biết mình đang buông.
Người xưa nói:
“Thắng người là có lực. Thắng mình mới là mạnh.”
Tu Đạo trước hết là sửa mình, không phải sửa người.
2. Hiểu Luật Âm Dương
Trong trời đất có ngày – có đêm.
Trong lòng người có vui – có buồn.
Không có gì toàn tốt, cũng không có gì toàn xấu.
Hiểu được Âm Dương là thôi oán trách.
Khi gặp nghịch cảnh, biết rằng đó là phần Âm để nuôi lớn Dương.
Khi được thuận lợi, biết rằng phải giữ đức để không sinh họa.
Đạo dạy ta quân bình, không cực đoan.
3. Sống Thuận Tự Nhiên
Nước chảy chỗ thấp mà nuôi vạn vật.
Cây mềm trước gió mà không gãy.
Người hiểu Đạo không cần chứng minh mình đúng.
Không cần tranh phần hơn.
Họ sống mềm mà không yếu.
Sống khiêm mà không hèn.
Sống lặng mà không tối.
4. Bắt Đầu Từ Đời Thường
Tu không phải lên núi cao.
Tu là sửa từng lời nói trong gia đình.
Là giữ chữ tín trong làm ăn.
Là biết ơn cha mẹ.
Là không làm điều trái lương.
Nếu một người chưa sống tử tế giữa đời,
thì nói chuyện cao siêu cũng chỉ là gió thoảng.
Lời Kết
Cửa Đạo không đóng.
Nhưng cũng không mở cho người nóng vội.
Ai muốn bước vào, hãy bước chậm.
Ai muốn hiểu sâu, hãy sống thật.
Đạo không ở xa.
Đạo ở trong cách bạn đối đãi với chính mình và người khác hôm nay.










