Đạo Đức Kinh (bạch thư – bản gốc) 002
下德不失德,是以无德
Hạ đức bất thất đức, thị dĩ vô đức
Đoạn này phê phán sự “hữu vi” (cố làm) trong đạo đức. Khác với “Thượng đức” làm mà như không làm (vô dĩ vi), “Hạ đức” làm vì có mục đích, có sự tính toán của tâm trí (hữu dĩ vi), do đó làm tiêu tan cái đức thuần khiết ban đầu.
Vậy mới có thơ như sau:
Giữ đức khư khư sợ mất lòng,
Càng vin càng chấp lại càng không.
Tưởng mình hữu đức nên cầu giữ,
Nào biết chân tâm đã hóa không.













