Giữ Khí – Giữ Tâm – Giữ Mệnh
Người học Đạo
không bắt đầu bằng pháp thuật.
Bắt đầu bằng tu dưỡng.
Không giữ được mình,
mọi pháp đều lệch.
Không sửa được tâm,
mọi nghi lễ chỉ còn là hình thức.
Tu dưỡng là nền.
Pháp chỉ là dụng.
1. Giữ Khí – Gốc của sinh cơ
Khí là mạch sống.
Khí tán thì tâm loạn.
Khí nghịch thì bệnh sinh.
Khí suy thì vận giảm.
Người tu không phải tìm quyền năng,
mà học cách giữ khí.
Giữ bằng:
– Điều tức (hơi thở)
– Điều thân (tư thế)
– Điều niệm (ý nghĩ)
Hơi thở sâu mà không gấp.
Thân thẳng mà không cứng.
Tâm tỉnh mà không căng.
Khí thuận,
sinh cơ tự mở.
2. Giữ Tâm – Cửa của Đạo
Đạo không ở xa.
Đạo ở chỗ
ta xử sự khi bị tổn thương.
Giữ tâm không phải ép mình hiền.
Mà là biết dừng trước khi niệm xấu thành hành động.
Một ý tham nổi lên – biết.
Một ý sân nổi lên – biết.
Một ý hơn thua nổi lên – biết.
Biết mà không chạy theo,
đó là tu.
Tâm trong,
tà không nhập.
Tâm chính,
khí tự ổn.
3. Giữ Đức – Nền của cải vận
Nhiều người hỏi về cải vận.
Nhưng vận không đổi
nếu đức không dày.
Phong thủy có thể điều khí.
Sinh cơ có thể hỗ trợ.
Đàn pháp có thể hóa giải.
Nhưng người không giữ đức
thì khí tốt cũng không trụ.
Đức không phải lời nói đạo mạo.
Đức là:
– Không làm hại người dù có lợi cho mình
– Không vì nóng giận mà gây tổn thương
– Không vì tham mà phá cân bằng
Giữ đức là giữ mệnh.
4. Tu trong đời thường
Tu không cần lên núi.
Tu trong:
– Cách nói chuyện
– Cách ăn uống
– Cách dùng tiền
– Cách đối đãi người thân
Ăn vừa đủ.
Nói vừa phải.
Làm việc vừa sức.
Giữ nhịp sống điều hòa.
Người giữ được nhịp
sẽ không dễ bị cuốn theo biến động.
5. Ba điều nên nhớ
Một là:
Đừng vội tìm pháp cao
khi tâm chưa vững.
Hai là:
Đừng cầu thay đổi lớn
khi thói quen xấu còn nguyên.
Ba là:
Đừng nghĩ tu là việc của người khác.
Tu là việc của chính mình.
Lời kết
Tu dưỡng không ồn ào.
Không cần ai biết.
Không cần ai khen.
Mỗi ngày bớt một niệm xấu.
Mỗi ngày thêm một việc thiện.
Khí sẽ dày.
Tâm sẽ sáng.
Mệnh sẽ chuyển.
Đạo không xa.
Chỉ cần giữ mình
cho đúng.









