Khi Chữ Trở Thành Hơi Thở
Có người đọc kinh để tìm câu trả lời.
Có người đọc kinh để tìm sự yên tâm.
Nhưng người thật sự hiểu kinh,
đọc để thấy mình còn thiếu điều gì.
Kinh điển của Đạo Gia không nhằm làm đầy trí óc.
Kinh nhằm làm nhẹ nội tâm.
1. Kinh là bản đồ, không phải đích đến
Người cầm bản đồ mà không bước đi,
thì cả đời vẫn đứng nguyên một chỗ.
Kinh chỉ đường cho ta biết:
khi nào nên tiến, khi nào nên dừng.
Khi nào nên mềm, khi nào nên giữ.
Nhưng bước đi hay không,
vẫn là ở ta.
Nếu chỉ sưu tầm lời hay,
mà không sửa một thói quen xấu,
thì kinh vẫn còn nằm trên giấy.
2. Hiểu ít mà sống được, hơn hiểu nhiều mà không làm
Có người thuộc lòng cả chương dài,
nhưng vẫn nóng nảy khi bị trái ý.
Có người chỉ nhớ một câu:
“Giữ mình trước đã.”
Nhưng mỗi ngày đều thực hành.
Kinh điển không đo bằng trí nhớ.
Kinh đo bằng sự thay đổi.
Nếu hôm nay bạn biết lùi một bước khi sắp nổi giận,
đó đã là kinh đang thở trong bạn.
3. Đọc kinh như soi gương
Soi gương không phải để ngắm mình đẹp.
Soi để biết chỗ nào chưa chỉnh tề.
Khi đọc thấy chữ “khiêm”,
hãy hỏi: ta có đang tự cao không?
Khi đọc thấy chữ “tĩnh”,
hãy hỏi: lòng ta có đang quá ồn ào?
Nếu chỉ gật đầu mà không tự xét,
kinh sẽ dần trở thành thói quen.
Nếu mỗi lần đọc là một lần lặng xuống,
kinh sẽ trở thành người thầy thầm lặng.
4. Khi không còn cần mở sách
Có một ngày,
bạn không còn cần đọc nhiều nữa.
Không phải vì đã biết hết,
mà vì lời dạy đã đi vào cách sống.
Khi gặp chuyện, bạn tự nhiên biết dừng.
Khi được khen, bạn tự nhiên biết giữ.
Khi bị chê, bạn tự nhiên không dao động.
Lúc ấy, kinh không còn ở ngoài bạn.
Kinh đã trở thành hơi thở.
Lời kết
Kinh điển không phải thứ để cất giữ.
Kinh là thứ để thực hành.
Đọc chậm.
Sống chậm.
Sửa mình từng chút.
Rồi một ngày,
bạn sẽ hiểu:
Điều quan trọng không phải là mình đã đọc bao nhiêu,
mà là mình đã thay đổi bao nhiêu.









