Lời Xưa Còn Thở
Có người hỏi:
“Đọc kinh để làm gì?”
Nếu chỉ để thuộc lòng, thì kinh chỉ là chữ.
Nếu để soi lại mình, kinh mới bắt đầu có sinh khí.
Kinh điển của Đạo Gia không phải để tranh luận cao thấp.
Kinh là tấm gương.
Soi vào đó, thấy rõ tâm mình đang động hay đang tĩnh.
1. Kinh không nằm ở giấy mực
Chữ viết có thể phai.
Giấy có thể mục.
Nhưng điều người xưa muốn truyền lại không nằm ở hình thức.
Một câu ngắn, nếu hiểu sâu, có thể đủ dùng cả đời.
Một trang dài, nếu đọc hời hợt, chỉ thêm nặng đầu.
Đọc kinh không cần nhiều.
Cần lặng.
2. Kinh dạy điều gì?
Kinh không dạy ta hơn người.
Kinh dạy ta hiểu mình.
Hiểu vì sao lòng dễ động.
Hiểu vì sao tham – sân – sợ hãi khiến ta mất quân bình.
Hiểu vì sao càng tranh lại càng mệt.
Khi đọc đến đoạn nói về “thuận tự nhiên”,
đừng chỉ gật đầu.
Hãy hỏi: ta đã thuận chưa?
Khi đọc đến chữ “vô vi”,
đừng nghĩ là không làm gì.
Hãy nhìn lại: ta có đang làm quá nhiều điều không cần thiết?
Kinh điển không thay ta sống.
Kinh chỉ chỉ đường.
3. Cách đọc kinh cho đúng
Không đọc khi tâm quá loạn.
Không đọc để chứng minh mình hiểu.
Hãy đọc như người đi trong sương sớm.
Chậm.
Nhẹ.
Không vội đến đích.
Đọc một đoạn, dừng lại.
Hít một hơi.
Để lời xưa lắng xuống.
Nếu đọc xong mà tâm dịu hơn một chút,
đó là đã hiểu một phần.
4. Kinh ở trong đời
Có người thuộc nhiều chương mục,
nhưng khi bị chê bai liền nổi nóng.
Đó là chữ còn ở ngoài.
Khi lời dạy bắt đầu xuất hiện trong cách ta nói chuyện,
trong cách ta xử sự khi gặp nghịch cảnh,
lúc ấy kinh mới thật sự đi vào đời.
Kinh không để đặt lên bàn thờ.
Kinh để đặt vào hành động.
5. Vì sao phải giữ kinh điển?
Bởi con người dễ quên.
Khi thuận lợi, ta quên khiêm.
Khi khó khăn, ta quên tĩnh.
Kinh điển là lời nhắc.
Nhắc ta nhớ về sự quân bình.
Nhắc ta nhớ mình nhỏ bé giữa trời đất.
Nhắc ta biết dừng trước khi quá muộn.
Lời kết
Kinh điển không phải để sùng bái.
Cũng không phải để tranh đúng sai.
Kinh là ngọn đèn nhỏ.
Ai biết thắp lên trong đêm tối của lòng mình,
người đó sẽ không còn sợ bóng tối nữa.
Đọc ít mà sống được nhiều –
đó mới là học Đạo.









